Friday , February 23 2024

Nhật báo Người Việt đem ‘mùa Xuân’ đến với người cao niên trong cộng đồng

Đoan Trang/Người Việt 

LITTLE SAIGON, California (NV) – “Xuân đã đến rồi reo rắc ngàn hồn hoa xuống đời, vui trong bình minh, muôn loài chim hót vang mọi nơi,” tiếng đàn ca của nhóm anh chị em nhật báo Người Việt và bạn hữu làm khuấy động không khbáo Người Việtưỡng lão hôm 31 Tháng Giêng vừa qua.

Việc sắp đặt được chuẩn bị khá chu đáo cho buổi thăm hai cơ sở của Boarding Care Waiver tại Garden Grove và Anaheim, nào bánh cuốn, bánh giò, mì xào, thạch, trái cây, và quà tặng cho tiết mục “đố vui có thưởng.”

Nhà báo Doãn Hưng, có cha qua tuổi “bách niên giai lão,” hiểu tâm lý người già, đề nghị “đến thăm các bác là phải có hát hò, có bày trò, các bác mới vui.” Anh chuẩn bị nhiều câu hỏi đố vui, đem theo cây đàn guitar và in sẵn hai bài hát Xuân “Ly Rượu Mừng” và “Đón Xuân” để mọi người cùng hát.

Bác Nguyễn Thị Hồng Liễu ngồi chờ chúng tôi ở chiếc ghế sofa đặt ngoài sân nhà dưỡng lão Boarding Care Waver ở Anaheim. Hỏi bác bao nhiêu tuổi, bác không nhớ, nhưng sau đó thì kể rõ ràng: “Bác tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh khóa 19, làm ở Tòa Đại Biểu Chính Phủ Miền Đông, qua Bình Dương, tới Biên Hòa, rồi về Sài Gòn làm trong Phủ Tổng Thống.”

Bác Hồng Liễu ở Atlanta, Georgia, trước khi sang California được vài tháng nay. Ngồi ngắm các chị mặc áo dài Tết, bác cười hóm hỉnh, khoe: “Hồi còn con gái, bác cũng đẹp như mấy cô đây. Mặc áo dài eo số 8 đó nhe.”

Theo chị Tố Uyên Phạm, chủ hệ thống Boarding Care Waiver, hiện thời nơi đây đang có hơn 30 người, trong đó người Việt chiếm hai phần ba, và sinh sống chủ yếu tại Boarding Care #2 tại Anaheim và Boarding Care #2 tại Garden Grove, nơi chúng tôi đến thăm. Còn Boarding Care #1 tại Garden Grove chỉ toàn người Mỹ và người gốc Hispanic.

“Cư dân” nhà dưỡng lão này không chỉ ở California mà nhiều bác đến từ nhiều nơi khác như Washington, New York, Texas, Arizona,… có độ tuổi từ 50 đến 108.

Chúng tôi thắc mắc sao cũng có người ở độ tuổi trung niên?

Chị Tố Uyên giải thích: “Ở đây chúng tôi nhận người có Medi Medi, SSI, và người được hưởng chương trình IHSS (In-Home Support Services- Chương Trình Dịch Vụ Hỗ Trợ Tại Nhà). Những người… chẳng có gì, nhưng bị bệnh, chúng tôi cũng nhận, như trường hợp anh Định Lê, 56 tuổi, bị tâm thần, hay anh Minh Nguyễn, 50 tuổi, bị hư não vì té trong garage cả ngày mà không ai hay, giờ cứ như con nít.”

Trong khi chờ được phục vụ bữa ăn, bác Katy Nguyễn, 95 tuổi, tâm sự, bác là thiếu tá quân đội VNCH, trước 1975 làm việc ở Đà Lạt, sau đó qua Mỹ định cư theo diện đoàn tụ gia đình. Bác nói cuộc sống độc thân (bác chưa bao giờ lập gia đình) không làm bác buồn, nhưng từ khi bố mẹ lần lượt ra đi, ký ức ngày xưa thỉnh thoảng lại ùa về, khiến bác nhớ Việt Nam vô cùng, nhất là những ngày Tết.

“Nhớ lắm cô à, giờ vô đây, chấp nhận chết ở đây thôi,” bác Katy đượm buồn, nói.

Nhưng không lâu sau, khi tiếng đàn, giọng ca của các chị vang lên, bác vui trở lại, cặp mắt sáng lên, như được sống lại ngày xưa, ngồi nhẩm hát theo bài “Ly Rượu Mừng.”

Theo chị Tố Uyên, ngày thường thỉnh thoảng cũng có các nhóm bên Công Giáo của chị Mai Anh, và một nhóm Tin Lành đến thăm, mua thức ăn đến tặng các bác. Ngày nào cũng vậy, sau các bữa ăn rất đúng giờ và đủ chất dinh dưỡng, các bác chỉ có việc xem tivi, tập thể dục, tắm nắng, và… đi ngủ.

Cư dân lớn tuổi nhất ở đây là soeur Maria Mai Trung, 106 tuổi. Trước khi sang Mỹ, soeur chỉ là người đi truyền giáo chứ không thuộc giáo phận nào. Tuy phải ngồi xe lăn, nhưng xem ra soeur vẫn còn tỉnh táo.

Biết trong nhà dưỡng lão có soeur, một người bạn của anh Doãn Hưng là anh Thanh Loan, nhờ anh hát tặng, như lời cầu chúc bình an đến soeur và mọi người, bài hát “Trong Tay Chúa” do anh Thanh Loan sáng tác.

Anh Hưng nói: “Mình không phải là người Công Giáo, nhưng trước giờ đi ngủ, cứ nghe bài hát này là cảm thấy tâm hồn bình an, dễ chìm vào giấc ngủ.”

Bài hát có câu: “Chiều dần khuất, nắng dần phai, sương đêm tìm về chập chùng, đêm thanh vắng, giấc lẻ loi, thương nghe dòng đời nổi trôi. Trong tay Chúa, bao trìu mến, con xin phó linh hồn con, nguyện cầu Chúa giữ gìn con, qua đêm này được bình an.”

Nhưng trước khi “chiều dần khuất,” chúng tôi đã phải chia tay các bác, mà đọng lại trong mỗi người cảm giác vui, buồn lẫn lộn. Vui vì được dịp đem đến các bác một chút không khí Xuân, nhưng cũng không khỏi nghẹn ngào vì biết khi khuất bóng chúng tôi, các bác sẽ buồn lắm. Đành hẹn lần sau… [đ.d.]

—-
Liên lạc tác giả: [email protected]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *